Interface là doanh nghiệp sản xuất thảm tấm được Ray Anderson thành lập tại Hoa Kỳ năm 1973. Đến năm 1994, công ty đã phát triển thành một nhà sản xuất quy mô lớn, nhưng một câu hỏi từ khách hàng — “Công ty của ông đang làm gì cho môi trường?” — đã mở ra một hướng đi hoàn toàn mới. Sau khi đọc The Ecology of Commerce của Paul Hawken, Anderson mô tả sự thức tỉnh ấy như một “mũi giáo xuyên vào ngực”.
Điều đáng chú ý là vào thời điểm đó, “ESG” chưa phải một khái niệm phổ biến như ngày nay. Nói cách khác, Anderson không thay đổi vì áp lực báo cáo hay xu hướng thị trường, mà vì một nhận thức rất sớm: nếu doanh nghiệp muốn tăng trưởng bền vững, hệ sinh thái cũng cần được xem là một phần của giá trị doanh nghiệp tạo ra. Từ điểm ngoặt ấy, “Mission Zero” không còn là một sáng kiến xanh đơn thuần, mà trở thành một nhận thức về trách nhiệm của doanh nghiệp đối với tương lai. Đó là một sự chuyển dịch trong tư duy lãnh đạo.
Ray Anderson không chờ đến khi có đầy đủ giải pháp mới công bố mục tiêu. Ông dùng mục tiêu để tạo ra nhu cầu tìm kiếm giải pháp.
Giá trị của Mission Zero không nằm ở một tuyên bố tham vọng, mà ở việc Interface xây dựng được cơ chế để biến mục tiêu thành kết quả có thể kiểm chứng. Điều đó được cụ thể hóa thông qua “Seven Fronts of Sustainability” – xác định các lĩnh vực ưu tiên, và hệ thống “EcoMetrics” – giúp mọi mục tiêu đều có thể triển khai, đo lường và công khai.
Tháng 11/2019, Interface công bố hoàn thành Mission Zero trước thời hạn, và ngay lập tức chuyển sang tham vọng mới: “Climate Take Back”, hướng đến việc không chỉ giảm tác động tiêu cực mà còn góp phần đảo ngược biến đổi khí hậu. Đến nay, Interface là doanh nghiệp đầu tiên trong ngành giới thiệu mẫu thảm tấm carbon âm ở cấp cradle-to-gate. (tức là tính toán tác động từ bước khai thác nguyên liệu đến khi sản phẩm rời nhà máy).
Những con số trên phản ánh kết quả. Nhưng điều đáng học hơn cả là cơ chế tạo ra những kết quả đó:
-Một mục tiêu đủ lớn sẽ dẫn dắt cả tổ chức trưởng thành trong hành trình hiện thực hóa mục tiêu đó.
Nhìn từ góc độ này, Mission Zero không chỉ là một mục tiêu môi trường. Đó là cách Interface nuôi dưỡng năng lực đổi mới thông qua chính hành trình theo đuổi mục tiêu ấy.
Dưới góc nhìn ESG, Interface cho thấy cam kết môi trường có thể trở thành một hệ thống quản trị đổi mới khi lãnh đạo kết nối được mục đích, kế hoạch, dữ liệu và sự tham gia của con người. Harvard Business School tiếp tục sử dụng Interface như một case nghiên cứu về hành trình từ Mission Zero đến sản phẩm carbon âm, cho thấy ảnh hưởng lâu dài của bước ngoặt năm 1994.
“Mục Tiêu Nào Đủ Ý Nghĩa Để Khơi Mở Những Năng Lực Mà Tổ Chức Chưa Từng Sử Dụng?”
